Kết quả tìm kiếm cho "Món bún nhà nghèo"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 70
Với tinh thần “không ai bị bỏ lại phía sau”, Tỉnh đoàn và một số xã, phường tổ chức nhiều hoạt động chăm lo Tết cho người nghèo.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Với đường hướng “Vì đạo pháp, vì dân tộc”, tôn chỉ hành đạo “học Phật, tu nhân”, thể hiện lòng nhân ái, tình yêu thương con người, đồng bào Phật giáo Hòa Hảo ở An Giang tích cực tham gia các hoạt động từ thiện, xã hội, mang lại nhiều lợi ích thiết thực cho cộng đồng, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Mô hình xây dựng những khu nhà đại đoàn kết trên quỹ đất của An Giang xuất phát từ tư duy dám nghĩ, dám làm và tầm nhìn xa, trước cả chủ trương xóa nhà tạm, nhà dột nát của Trung ương.
Nếu có một món ăn có thể kể trọn câu chuyện ẩm thực của đồng bào Khmer thì đó chính là bún xiêm lo. Món bún tưởng chừng giản dị, nấu từ những nguyên liệu gần gũi, lại mang trong mình hương vị riêng biệt. Ngày nay, theo bước chân của đồng bào Khmer, bún xiêm lo đã vượt khỏi phum sóc, trở thành món ăn khiến người xa quê nhớ mãi và du khách mê mẩn ngay từ lần đầu thưởng thức.
Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam phối hợp cùng báo Tuổi Trẻ đã đến ngay với công nhân miền Trung sau đợt mưa lũ lịch sử tàn phá khúc ruột miền Trung vừa qua.
Từ đôi tay tảo tần của người phụ nữ bán bún riêu nuôi con vào đại học đến bản lĩnh kiên cường của nữ giám đốc hợp tác xã vận động nông dân sản xuất xanh, câu chuyện của những người phụ nữ xã An Biên (tỉnh An Giang) là minh chứng sống động cho tinh thần “phụ nữ giỏi việc nước, đảm việc nhà” giữa đời thường.
Lễ hội Nguyễn Trung Trực từ lâu đã là lễ hội của cộng đồng, của Nhân dân; việc lễ hội trở thành Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia cũng nhờ đóng góp không nhỏ đến từ nỗ lực thầm lặng, bền bỉ của cộng đồng.
Trở lại những phum, sóc trong tỉnh, chúng tôi ngỡ ngàng khi những con đường xưa từng “nắng bụi, mưa bùn” nay được bê tông hóa bằng phẳng, nhà tường mọc lên ngày càng nhiều. Giữa cuộc sống hiện đại, tiếng tụng kinh vẫn vang vọng từ những ngôi chùa cũ, quen như nhịp thở. Giờ đây, đời sống đồng bào Khmer đang từng bước vươn lên bằng ý chí, tri thức và lao động, nhưng vẫn “giữ chặt” cội rễ văn hóa của mình.
Dù các lực lượng chức năng cùng các đoàn cứu trợ đã tiếp cận được địa bàn để hỗ trợ người dân nhưng trước mắt và lâu dài người dân ở khu vực phía Tây Nghệ An đang đối diện với muôn vàn khó khăn.
Tôi gọi dì bởi dì cũng trạc tuổi mẹ tôi. Qua hai lần gặp - một lần ở bệnh viện khi dì chăm chồng bệnh, một lần tại căn nhà ở phường Rạch Giá, bằng giọng miền Tây chân chất, mộc mạc, dì kể chuyện có đầu có đuôi, có tình tiết đủ để tôi hiểu về cuộc đời một người đàn bà Nam bộ mang cái tên giản dị: Hai Hoa.
Huyện Mèo Vạc (Hà Giang) không chỉ đẹp bởi cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ, hay bản sắc văn hóa độc đáo của 17 dân tộc anh em, mà còn bởi sự bình yên, mộc mạc trong nhịp sống đời thường của bà con nơi thôn bản vùng cao biên giới. Chính những điều giản dị ấy đã khiến Mèo Vạc hiện lên như một bức tranh sống động, đầy chất thơ; nơi mà bất kỳ ai từng một lần đặt chân đến cũng mang theo cảm giác quyến luyến chẳng muốn rời.